Tính cách phân đôi của Premier League

premier league home away form 2026
">E
Emma Thompson
Phóng viên Premier League
📅 Cập nhật lần cuối: 2026-03-17
📖 6 phút đọc
👁️ 2.0K lượt xem
Article hero image
Đã xuất bản 2026-03-15 · 📖 4 phút đọc · 795 từ

Đó là một câu chuyện cổ xưa như chính bóng đá: sự thoải mái ở sân nhà, nỗi sợ hãi khi phải thi đấu xa nhà. Nhưng trong mùa giải Premier League 2025-26, sự phân chia đó trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Một số đội biến sân nhà của họ thành pháo đài, trong khi những đội khác lại khám phá ra một tinh thần kiên cường mới khi xa nhà. Sau đó là những câu lạc bộ đơn giản là không thể giữ được phong độ khi thi đấu trên sân khách.

Hãy lấy Manchester City làm ví dụ. Mọi người đều mong đợi họ thống trị ở mọi nơi, và họ phần lớn đã làm được điều đó, nhưng Etihad thực sự là một cái bẫy chết người đối với các đội khách. Thành tích sân nhà của City là đáng kinh ngạc với 17 trận thắng, 1 trận hòa và chỉ 1 trận thua, ghi được 58 bàn thắng trong 19 trận đấu đó. Tuy nhiên, khi xa Manchester, họ chỉ xuất sắc chứ không bất khả chiến bại: 12 trận thắng, 4 trận hòa và 3 trận thua, ghi 39 bàn. Đó là một sự chênh lệch 19 bàn, cho thấy ngay cả cỗ máy của Pep Guardiola cũng thích ngủ trên giường của mình. Arsenal, mặt khác, phản ánh sự thống trị sân nhà của City với 16 trận thắng, 2 trận hòa, 1 trận thua tại Emirates, ghi 51 bàn. Phong độ sân khách của họ, mặc dù vẫn mạnh, đã giảm nhẹ xuống còn 11 trận thắng, 5 trận hòa, 3 trận thua, với 36 bàn thắng được ghi. Bạn có thể thấy mô hình đang hình thành.

Liverpool, dưới thời huấn luyện viên mới, thực sự đã thể hiện một lối tấn công cân bằng hơn. Anfield chứng kiến họ ghi 15 trận thắng, 3 trận hòa, 1 trận thua, ghi 49 bàn. Nhưng điều thực sự ấn tượng là khả năng của họ để giành kết quả ở những nơi khác. Thành tích sân khách của họ với 13 trận thắng, 4 trận hòa, 2 trận thua, với 43 bàn thắng được ghi, có thể nói là tốt nhất giải đấu. Chỉ ít hơn sáu bàn thắng trên sân khách so với sân nhà? Đó là dấu hiệu của một ứng cử viên vô địch thực sự ổn định. Điều đó có nghĩa là họ có thể đến những nơi như St. James' Park và giành chiến thắng 2-1 vào tháng 10, một điều mà luôn cảm thấy như một trò may rủi đối với các đội bóng hàng đầu khác.

**Những chiến binh đường phố và những người ở nhà**

Brighton & Hove Albion là những ông vua không thể tranh cãi trên sân khách trong mùa giải 25-26, và thành thật mà nói, điều đó thật khó hiểu. Đội bóng của Roberto De Zerbi, đang chiến đấu cho một suất dự cúp châu Âu, đã tích lũy được 14 trận thắng, 3 trận hòa và 2 trận thua khi xa Amex, ghi 37 bàn. Thành tích sân nhà của họ, so với đó, là khiêm tốn với 9 trận thắng, 6 trận hòa, 4 trận thua, với 30 bàn thắng. Hãy nghĩ về điều đó: họ *tốt hơn* trên sân khách. Họ đã đến Old Trafford vào tháng 9 và ra về với chiến thắng 3-0. Loại màn trình diễn đó không xảy ra thường xuyên ở bờ biển phía nam. Điều này cho thấy một thiết lập chiến thuật phát triển mạnh mẽ dựa trên không gian phản công, điều mà các trận đấu sân khách thường cung cấp.

Tottenham Hotspur, luôn là một tàu lượn siêu tốc, chắc chắn thích Bắc London hơn. Trên sân nhà, họ giành được 14 trận thắng, 3 trận hòa, 2 trận thua, ghi 45 bàn. Khi xa Sân vận động Tottenham Hotspur, họ sa sút đáng kể, giảm xuống còn 8 trận thắng, 5 trận hòa, 6 trận thua và chỉ 28 bàn thắng. Sự khác biệt 17 bàn thắng trên sân khách cho thấy một rào cản tâm lý hoặc một sự cứng nhắc chiến thuật mà đối thủ đã khai thác. Họ đã thua 4-0 tại Aston Villa vào tháng 1, một kết quả đã chấm dứt hiệu quả hy vọng lọt vào top 4 của họ ngay tại đó.

Chelsea, dưới sự bổ nhiệm quản lý mới nhất của chủ sở hữu mới, là một con quái vật hoàn toàn khác. Stamford Bridge mang lại 13 trận thắng, 4 trận hòa, 2 trận thua, với 42 bàn thắng. Nhưng khi xa Bridge, bánh xe thường bị bung ra. Thành tích của họ với 7 trận thắng, 6 trận hòa, 6 trận thua, chỉ ghi 25 bàn, đơn giản là không đủ tốt cho một đội có tham vọng vô địch. Đó là một sự sụt giảm gần 20 bàn. Họ không thể đánh bại Fulham trên sân khách, hòa 1-1 vào tháng 11, đây là một ví dụ điển hình về những khó khăn của họ trên sân khách.

**Nỗi buồn ngày xa nhà**

Ở phía dưới bảng xếp hạng, cuộc chiến là có thật, và nó gần như chỉ là một vấn đề sân khách. Burnley, đội đã xuống hạng, đã có một thành tích đáng nể với 6 trận thắng, 5 trận hòa, 8 trận thua tại Turf Moor, ghi 20 bàn. Nhưng thành tích sân khách của họ là thảm hại: 1 trận thắng, 3 trận hòa, 15 trận thua, chỉ ghi 9 bàn. Chín bàn thắng trong 19 trận sân khách. Đó là phong độ xuống hạng, đơn giản và rõ ràng. Luton Town, một đội khác đã xuống hạng, cũng có một câu chuyện tương tự: 5 trận thắng, 7 trận hòa, 7 trận thua tại Kenilworth Road (22 bàn) so với 2 trận thắng, 4 trận hòa, 13 trận thua trên sân khách (14 bàn).

Đây là điều: Đối với tất cả những lời nói về "san bằng sân chơi", lợi thế sân nhà ở Premier League vẫn còn sống và tốt, đặc biệt đối với các đội bóng hàng đầu. Tiếng reo hò của đám đông, sự quen thuộc của sân cỏ, thói quen – tất cả đều cộng lại. Quan điểm nóng bỏng của tôi? Sự chênh lệch tài chính trong giải đấu có nghĩa là các đội bóng ở nửa dưới bảng xếp hạng thường không đủ khả năng có chiều sâu đội hình để thực sự cạnh tranh hàng tuần, đặc biệt khi việc di chuyển và môi trường thù địch làm tăng thêm một lớp mệt mỏi và áp lực.

Dự đoán táo bạo của tôi cho mùa giải tới? Với các quy tắc công bằng tài chính nghiêm ngặt hơn được áp dụng, chúng ta sẽ thấy sự phân cực lớn hơn nữa giữa phong độ sân nhà và sân khách đối với các đội bóng ở giữa bảng xếp hạng, khi họ phải vật lộn để duy trì sự ổn định trong 38 trận đấu với băng ghế dự bị nông hơn.